Việc mùa cát điên cuồng đột ngột chấm dứt vốn đã khiến người dân địa phương cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Những kẻ to gan mạo hiểm đi dạo vài vòng quanh rìa sa mạc, liền phát hiện đám sinh vật bản địa vốn hung hãn nay cũng chẳng buồn tấn công người nữa, ngay cả người thường cũng có thể đặt chân vào sa mạc mà không lo bị ăn thịt.
Cứ đến đêm, bầu trời quang đãng trên sa mạc lại xuất hiện những luồng hồng quang vặn vẹo, trông rất giống cực quang, lại tựa như màn trời của thế giới này bị đập vỡ tạo thành những vết rạn nứt. Cũng chẳng ai rõ thứ ánh sáng đỏ ấy chiếu từ dưới đất lên hay xuyên từ bên ngoài vào.
Qua ít ngày, hồng quang ngưng tụ thành những hình ảnh mờ ảo, đẹp đẽ nhưng lại vô cùng trừu tượng.
Về sau, chúng dần trở nên rõ nét, lờ mờ hiện ra dáng núi non, kiến trúc, sông ngòi... hệt như hải thị thần lâu.




